iylee © 2016 ⊹

Blog Archive

Sunday, August 28, 2016

Mị Công Khanh



Trong biển lửa, Trần Dung không trả lời, nàng chỉ nhìn lang quân không dời mắt, điên cuồng mà cười to. Nàng ngửa đầu, mở rộng hai tay, tiếng cười khàn khàn, dường như ca hát lại dường như khóc lớn. Một ngọn lửa liếm lên thân thể nàng, tiếng cười của nàng mang theo đau đớn càng vang dội càng điên cuồng.

Thấy thế, lang quân nhíu mày, y hất tay lên, lạnh lùng quát: “Nếu nàng ta muốn chết, thì cứ thành toàn cho nàng ta đi.” Nói tới đây, y vung tay áo dài, không chút nào để ý xoay người rời đi, bỏ mặc nữ nhân dần dần bị lửa cháy cắn nuốt ở lại sau lưng.

Có điều, hiện tại không phải là ma chướng nữa rồi. Trần Dung cười với mình trong gương đồng, nàng vươn tay vỗ về mặt mình, khẽ nói: “Trước kia là ngươi khăng khăng một mực, làm chuyện ngu xuẩn. Nếu ông trời lại ban cho ngươi một cơ hội, vậy ngươi phải là người điều binh khiển tướng trong ván cờ mới này, Trần Dung, ngươi nói đúng hay không?”

Tác giả: Lâm Gia Thành
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh
Trạng thái: Full

No comments: